Nāc man līdz
Reiz kādā vientuļā vietā,
Kur nedzīvo neviens.
Kur tikai ēnas mīt barā,
Es stāvu bāls un viens.
Pie manis meitene pienāk,
Naudu lūdz, laimi lūdz.
Nāc man līdz, un tev,
Šī vieta piederēs.
Nāc man līdz un te,
Tu būsi brīvs,
Nāc man līdz,
Nāc man līdz,
Nāc man līdz,
Nāc!
Tik nereāli tas bija,
Es neatgriezīšos.
Un ir vienalga ja kādreiz,
Man kāds to nepiedos.
Neviens man nepateiks kāpēc,
Naudas nav, laika nav.
Nāc man līdz un tev,
Šī vieta piederēs.
Nāc man līdz jo te,
Tu būsi brīvs.
Nāc man līdz,
Nāc man līdz,
Nāc man līdz,
Nāc!
Nāc man līdz jo te,
Tu būsi brīvs.
Nāc man līdz,
Nāc man līdz,
Nāc man līdz,
Nāc!
Nāc man līdz,
Nāc man līdz,
Nāc man līdz,
Nāc!